кли́рик
- 1.
cleric, churchman
В углу сидел пожилой клирик. - An elderly cleric was sitting in the corner.
Declension
| singular | plural | |
|---|---|---|
| nom.nominative | кли́рик | кли́рики |
| gen.genitive | кли́рика | кли́риков |
| dat.dative | кли́рику | кли́рикам |
| acc.accusative | кли́рика | кли́риков |
| inst.instrumental | кли́риком | кли́риками |
| prep.prepositional | кли́рике | кли́риках |























