лучи́вший
participle active past of лучи́ть
having shone, having radiated, that shone, that radiated
Солнце, лучившее сквозь облака, согревало землю.
The sun, which had shone through the clouds, warmed the earth.
Declension
| лучи́вш- | ||||
| mmasculine | ffeminine | nneuter | plplural | |
|---|---|---|---|---|
| nom.nominative | -ий лучи́вший | -ая лучи́вшая | -ее лучи́вшее | -ие лучи́вшие |
| gen.genitive | -его лучи́вшего | -ей лучи́вшей | -его лучи́вшего | -их лучи́вших |
| dat.dative | -ему лучи́вшему | -ей лучи́вшей | -ему лучи́вшему | -им лучи́вшим |
| acc.accusative | -его -ий лучи́вшего лучи́вший | -ую лучи́вшую | -ее лучи́вшее | -их -ие лучи́вших лучи́вшие |
| inst.instrumental | -им лучи́вшим | -ей -ею лучи́вшей лучи́вшею | -им лучи́вшим | -ими лучи́вшими |
| prep.prepositional | -ем лучи́вшем | -ей лучи́вшей | -ем лучи́вшем | -их лучи́вших |






















