охо́чий
adjective
adverb охо́чеrare- 1.
keen, having an urge
Examples
Дети охочи до сладкого.
Children love sweets.
Declension
| охо́ч- | ||||
| mmasculine | ffeminine | nneuter | plplural | |
|---|---|---|---|---|
| Nom.Nominative | -ий охо́чий | -ая охо́чая | -ее охо́чее | -ие охо́чие |
| Gen.Genitive | -его охо́чего | -ей охо́чей | -его охо́чего | -их охо́чих |
| Dat.Dative | -ему охо́чему | -ей охо́чей | -ему охо́чему | -им охо́чим |
| Acc.Accusative | -ий -его охо́чий охо́чего | -ую охо́чую | -ее охо́чее | -ие -их охо́чие охо́чих |
| Inst.Instrumental | -им охо́чим | -ей -ею охо́чей охо́чею | -им охо́чим | -ими охо́чими |
| Prep.Prepositional | -ем охо́чем | -ей охо́чей | -ем охо́чем | -их охо́чих |
Comparatives
-Short forms
| m | охо́ч |
|---|---|
| f | охо́ча |
| n | охо́че |
| pl | охо́чи |



















