изъявля́вший
participle active past of изъявля́ть
- 1.
expressing, declaring, manifesting, stating (past participle)
Он был первым, изъявлявшим желание помочь.
He was the first one expressing the desire to help.
Examples
Клиент, изъявлявший недовольство, наконец получил ответ.
The client who had been expressing dissatisfaction finally received a response.
Declension
| изъявля́вш- | ||||
| mmasculine | ffeminine | nneuter | plplural | |
|---|---|---|---|---|
| nom.nominative | -ий изъявля́вший | -ая изъявля́вшая | -ее изъявля́вшее | -ие изъявля́вшие |
| gen.genitive | -его изъявля́вшего | -ей изъявля́вшей | -его изъявля́вшего | -их изъявля́вших |
| dat.dative | -ему изъявля́вшему | -ей изъявля́вшей | -ему изъявля́вшему | -им изъявля́вшим |
| acc.accusative | -его -ий изъявля́вшего изъявля́вший | -ую изъявля́вшую | -ее изъявля́вшее | -их -ие изъявля́вших изъявля́вшие |
| inst.instrumental | -им изъявля́вшим | -ей -ею изъявля́вшей изъявля́вшею | -им изъявля́вшим | -ими изъявля́вшими |
| prep.prepositional | -ем изъявля́вшем | -ей изъявля́вшей | -ем изъявля́вшем | -их изъявля́вших |
Short forms
-Word familyизъявля́тьPRO
- изъявля́тьexpress
- объявля́тьto declare
- предъявля́тьshow; present; produce



















