беся́чий
- 1.
damn, annoying
Это какой-то бесячий звук. - That’s some really annoying sound. - 2.
infuriating
У него бесячая привычка перебивать. - He has an infuriating habit of interrupting.
Declension
| беся́ч- | ||||
| mmasculine | ffeminine | nneuter | plplural | |
|---|---|---|---|---|
| nom.nominative | -ий беся́чий | -ая беся́чая | -ее беся́чее | -ие беся́чие |
| gen.genitive | -его беся́чего | -ей беся́чей | -его беся́чего | -их беся́чих |
| dat.dative | -ему беся́чему | -ей беся́чей | -ему беся́чему | -им беся́чим |
| acc.accusative | -ий беся́чий | -ую беся́чую | -ее беся́чее | -ие беся́чие |
| inst.instrumental | -им беся́чим | -ей беся́чей | -им беся́чим | -ими беся́чими |
| prep.prepositional | -ем беся́чем | -ей беся́чей | -ем беся́чем | -их беся́чих |
Comparatives
| superlative | самый беся́чий / -ая / -ее / -ие |
|---|























