увлёкший
participle active past of увле́чь
- 1.
fascinated, carried away, engrossed, absorbed
Увлёкшийся чтением, он забыл обо всём на свете.
Fascinated by reading, he forgot about everything else in the world.
Examples
Оратор, увлёкший публику, получил бурные аплодисменты.
The speaker who captivated the audience received thunderous applause.
Declension
| увлёкш- | ||||
| mmasculine | ffeminine | nneuter | plplural | |
|---|---|---|---|---|
| nom.nominative | -ий увлёкший | -ая увлёкшая | -ее увлёкшее | -ие увлёкшие |
| gen.genitive | -его увлёкшего | -ей увлёкшей | -его увлёкшего | -их увлёкших |
| dat.dative | -ему увлёкшему | -ей увлёкшей | -ему увлёкшему | -им увлёкшим |
| acc.accusative | -его -ий увлёкшего увлёкший | -ую увлёкшую | -ее увлёкшее | -их -ие увлёкших увлёкшие |
| inst.instrumental | -им увлёкшим | -ей -ею увлёкшей увлёкшею | -им увлёкшим | -ими увлёкшими |
| prep.prepositional | -ем увлёкшем | -ей увлёкшей | -ем увлёкшем | -их увлёкших |



















