доду́мавший
participleparticiple active past of доду́мать
- 1.
who has thought through, who has figured out, who has come up with (an idea/solution), having thought through
Додумавший до конца сложную головоломку, мальчик довольно улыбнулся.
Having thought through the complex puzzle to the end, the boy smiled contentedly.
Declension
| доду́мавш- | ||||
| mmasculine | ffeminine | nneuter | plplural | |
|---|---|---|---|---|
| Nom.Nominative | -ий доду́мавший | -ая доду́мавшая | -ее доду́мавшее | -ие доду́мавшие |
| Gen.Genitive | -его доду́мавшего | -ей доду́мавшей | -его доду́мавшего | -их доду́мавших |
| Dat.Dative | -ему доду́мавшему | -ей доду́мавшей | -ему доду́мавшему | -им доду́мавшим |
| Acc.Accusative | -его -ий доду́мавшего доду́мавший | -ую доду́мавшую | -ее доду́мавшее | -их -ие доду́мавших доду́мавшие |
| Inst.Instrumental | -им доду́мавшим | -ей -ею доду́мавшей доду́мавшею | -им доду́мавшим | -ими доду́мавшими |
| Prep.Prepositional | -ем доду́мавшем | -ей доду́мавшей | -ем доду́мавшем | -их доду́мавших |



















